Ám ảnh về nỗi cô đơn

Em luôn ám ảnh về nỗi cô đơn…

Ám ảnh về bị bỏ rơi…

Ánh ảnh bởi việc phải một mình…

163

Đôi khi em tự nghĩ, “cô đơn” là một dạng bạn. Một dạng như làm bạn với thứ không có hình, không có mùi, không rõ tất cả mọi thứ. Mình không cần nó hoặc có cần thì cũng vẫn ở đây… Len lỏi… len lỏi… từng chút một.

Hôm nay em thèm có người ngồi cạnh cùng chửi bậy. Chửi những từ kinh khủng nhất, để giải tỏa. Định nhấc máy, gọi cho cái con bạn hay cùng em chửi bậy nhất hồi cấp 3, nhưng sực nhớ ra nó đang bầu bí, nên dành tha cho nó và em bé trong bụng.

Aigo~…

Những giấc mơ ám ảnh ngày bé, nơi luôn có một cái bóng to khổng lồ đè nặng em, khiến em không thở được, như luôn bị dìm xuống, hoặc bị nhốt trong hộc tủ đen ngòm, không sao thở nổi – thỉnh thoảng cũng tràn về. Tràn về ngay cả khi em chưa sâu giấc, mới chớm đi vào giấc ngủ…

Này ~ ĐM chứ. Em ám ảnh về nỗi cô đơn quá cmnr đấy em! :))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s