[Găng tay xanh] cut 1

tim2

Thời gian đang trôi về những ngày cuối. Tháng năm, tháng sáu, rồi tháng bảy, tháng tám cứ vùn vụt chạy. Khoảnh khắc ở bên cậu bạn người Thái ngày một ngắn lại. Giờ đây bước cạnh bên một con người ngoại quốc, tôi cảm thấy không có điều gì quá khác biệt giữa hai chúng tôi. Bạn uống nguồn nước của bạn, tôi dùng nguồn nước của tôi, dòng máu chảy trong huyết quản của hai đứa khác nhau hoàn toàn. Tập tục văn hóa, dáng người, nước da… những điều đó sao có thể ngăn cản tôi cảm thấy sự bình yên đến chân thành, an toàn đến thân thương giây phút này đây. Trước giờ đọc tiểu thuyết tình yêu, tôi vẫn cho rằng các tác giả đã quá phóng đại cảm giác ở bên cạnh người mình có cảm tình. Chỉ đơn giản là chưa trải qua quá nhiều kỷ niệm, chưa có nhiều biến cố thì mọi cảm xúc cũng chỉ là vu vơ thôi. Đâu thể đủ sâu đậm mà ghi nhớ, liệu rằng sau này có nhiều thứ cuốn mình đi thật xa, những âu lo về cuộc sống, những mệt mỏi chuyện học hành, công việc, tiền bạc có cho mình chút thời gian tự lự không? Và liệu chút thời gian ít ỏi đó có làm dấy lên cảm giác nhớ về một khoảnh khắc ngắn ngủi yên bình bước chậm bên nhau, rất đồng chân và đồng điệu như là một tâm hồn trong một cơ thể thế này không? Tu Tub vẫn đang cười nói, mọi tạp âm dường như trượt đi trong khoảng trời ảm đạm của Đà Lạt. Khung cảnh giờ đây như chỉ có tôi và cậu ấy thôi, chỉ có một trái tim đang đập liên hồi khi nhìn vào khuôn miệng duyên duyên chúm chím kia thôi…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s