THE GIVING TREE

The Giving Tree – Shel Silverstein 

‘Once there was a tree…and she loved a little boy.’

So begins a story of unforgettable perception, beautifully written and illustrated by the gifted and versatile Shel Silverstein.

Every day the boy would come to the tree to eat her apples, swing from her branches, or slide down her trunk…and the tree was happy. But as the boy grew older he began to want more from the tree, and the tree gave and gave and gave.

This is a tender story, touched with sadness, aglow with consolation. Shel Silverstein has created a moving parable for readers of all ages that offers an affecting interpretation of the gift of giving and a serene acceptance of another’s capacity to love in return.

Once there was a tree….. and she loved a little boy. And every day the boy would come and he would gather her leaves and make them into crowns and play king of the forest. He would climb up her trunk and swing from her branches and eat apples. And they would play hide-and-go-seek. And when he was tired, he would sleep in her shade. And the boy loved the tree…….very much. And the tree was happy. 

But time went by. And the boy grew older. And the tree was often alone. Then one day the boy came to the tree and the tree said “Come, Boy, come and climb up my trunk and swing from my branches and eat apples and play in my shade and be happy” 

“I am too big to climb and play”, said the boy. “I want to buy things and have fun. I want some money. Can you give me some money?” 

“I’m sorry,” said the tree, “but I have no money, I have only leaves and apples. Take my apples, Boy, and sell them in the city. Then you will have money and you will be happy.” And so the boy climbed up the tree and gathered her apples and carried them away. And the tree was happy. 

But the boy stayed away for a long time… and the tree was sad. And then one day the boy came back and the tree shook with joy and she said, “Come, Boy, climb up my trunk and swing from my branches and be happy.”

“I am too busy to climb trees,” said the boy. “I want a house to keep me warm. I want a wife and I want children, and so I need a house. Can you give me a house?” 

“I have no house,” said the tree. “The forest is my house, but you may cut off my branches and build a house. Then you will be happy.” And the boy cut off her branches and carried them away to build his house. And the tree was happy. 

But the boy stayed away for a long time. And when he came back, the tree was so happy she could hardly speak. “Come, Boy,” she whispered, “come and play.” 

“I am too old and sad to play,” said the boy. “I want a boat that can take me far away from here. Can you give me a boat?” 

“Cut down my trunk and make a boat,” said the tree. “Then you can sail away…… and be happy.” And so the boy cut down her trunk and made a boat and sailed away. And the tree was happy…. but not really. And after a long time the boy came back again.

“I am sorry, Boy,” said the tree, “but I have nothing left to give you—-” “My apples are gone.” 

“My teeth are too weak for apples,” said the boy.

“My branches are gone,” said the tree. “You cannot swing on them”

“I am too old to swing on branches,” said the boy. 

“My trunk is gone,” said the tree. “You cannot climb” 

“I am too tired to climb,” said the boy.

“I am sorry,” sighed the tree. “I wish that I could give you something—— but I have nothing left. I am just an old stump.” 

“I don’t need very much now,” said the boy. “just a quiet place to sit and rest. I am very tired.” 

“Well,” said the tree, straightening herself up as much as she could, “Well, an old stump is good for sitting and resting. Come, Boy, sit down. Sit down and rest.” And the boy did. And the tree was happy. 

Ngày xửa ngày xưa có một cây táo to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to :
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu không còn là trẻ con, chảu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
– Ta rất riếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và dêm bán. Rồi cậu sẽ có tiền.Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi, Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm :
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không ?
– Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người cao tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không ?
– Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
– Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.
– Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.
– Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.
– Cháu đã quá già rồi.
– Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.
– Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi
sau những năm đã qua.
– Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nới rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và
nghỉ ngơi.

Hãy đến đây với ta. Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. 
Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ 
mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn 
luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc.
Bạn có thể nghĩ cậu bé đã rất bạc bẽo với cây táo, nhưng đó cũng
là cách mà chúng ta đang đối xử vơi cha mẹ mình đấy!

Cây táo giống như cha mẹ của chúng ta vậy. Khi còn trẻ, chúng ta thích vui đùa bên bố và mẹ. Khi lớn lên, chúng ta rời xa họ… chỉ trở lại khi chúng ta cần thứ gì đó hoặc gặp rắc rối. Dù có gì đi chăng nữa, cha mẹ sẽ luôn ở đó và trao cho chúng ta mọi thứ họ có, chỉ để làm ta vui,ta hạnh phúc. Có thể bạn sẽ nghĩ, những hành động của cậu bé thật độc ác, nhưng không, vì đó chính là những việc mà chúng ta thường đối với cha mẹ. Hãy trân trọng tất cả những gì bậc sinh thành đã cho ta trước khi muộn màng. Yêu thương cha mẹ, dù họ có ra sao đi chăng nữa!

Nguồn: englishrainbow

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s